Ban lãnh đạo cấm nhân viên không được lướt Internet vào giờ ăn trưa. Đừng vội phân tích điều đó một cách ngu ngốc nếu người cùng ôm bắt đầu vỗ vào lưng bạn. Tuy nhiên, trong thế giới phát triển nhanh chóng ngày nay, đó là một công việc khó khăn.
Tôi hạnh phúc và hiểu biết nhiều hơn. Khi bạn hoặc đồng nghiệp của bạn bắt đầu với Ồ không, đơn giản chỉ cần nói Không, hóa đơn đã được thanh toán xong rồi. Hay là mình giả bộ biết? Không được.
Thật ác ý, tôi quyết định đếm từ đó. Nếu bà ấy còn sống, bà ấy sẽ gạt bỏ lời khuyên đó. Anh ta đoán được cảm xúc của chúng ta và tỏ ra tin tưởng vào ý nghĩa của việc nghiên cứu.
Tuy nhiên, điều tôi thực sự chắc chắn là bạn có thể gặp gỡ mọi người một cách tự tin, trò chuyện một cách thoải mái, và nhanh chóng giao tiếp với tất cả những người bạn gặp. Có thể là ngày anh ấy được thăng chức. Tôi sẽ gặp lại anh sau nhé.
Lúc này bạn có vị thế tốt hơn để kết bạn với anh ấy hoặc cô ấy. Cả cô ấy và tôi chỉ biết khoảng ba vị khách mời khác, nhưng thật đáng tiếc là ba vị khách khác nhau. Leil Lowndes gợi ý với bạn Mẹo nhỏ: cũng đến sớm như bạn và sự cô đơn sẽ không đeo bám bạn nữa.
Thật đáng tiếc, ngay cả khi một công dân tuân thủ pháp luật nhất, chân thật nhất, đáng tin cậy nhất và lịch sự nhất sử dụng những cụm từ như tôi sẽ nói thật với anh, và thẳng ra mà nói, theo tiềm thức, mọi người vẫn nghĩ ngờ cô ấy đang nói dối những lần khác. Nhưng Mẹo nhỏ #16 là để tạo sự giao tiếp ngay với người có cấp bậc cao trong nấc thang nghề nghiệp hoặc xã hội. Đó là một việc đáng sợ.
Bạn cầu nguyện có một ngôi nhà gần đó để nhờ giúp đỡ. Mẹo nhỏ này không biện minh cho những người hay ngắt lời. Không chuyên nghiệp chút nào khi viết tin nhắn không có mặt ở văn phòng giống như cách bạn nói.
Tôi vẫn âm thầm đau khổ khi sờ đến nhưng tờ tạp chí danh tiếng trong phòng khám răng của tôi và nhìn những nơi nghỉ ngơi xa lạ mà tôi không bao giờ có đủ tiền để đến đó. Chẳng có gì là huyền bí trên khuôn mặt đó. Nhưng nó cũng khó hơn nhiều: hãy nhớ tên của họ.
Trong khi một người nào đó đang nói, tôi chợt nhìn thấy khuôn mặt của Thuyền trưởng Accornero. Anh ấy cũng vậy, nhưng không thất vọng nhiều như khi bị bạn từ chối ngay lập tức. Vì nếu sau này họ biết là mình chẳng biết gì, họ sẽ nghĩ mình là người ngu ngốc.
Tính tò mò xấu xa của tôi đã thúc tôi tiến hành nghiên cứu riêng. Khi cúp máy, anh cười gượng với tôi và xin lỗi, Tôi xin lỗi, Leil. Daniel McNeill, tác giả cuốn Khuôn mặt: Lịch sử Tự nhiên, đã viết, Trong 20 năm qua, chúng ta đã biết nhiều về sức mạnh của giao tiếp trên khuôn mặt hơn là trong 20 thiên niên kỷ trước.