Độ này, bố hay nhường. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.
Nhưng nó không còn ở đó. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Coi như không có chuyện gì xảy ra.
Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Như người ta đốt vàng mã thôi mà.
Lát sau tôi lẻn xuống. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.
Tôi biết là tôi rất khỏe. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó.
Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.
Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số.
Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu. Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn.