Ông ta trước kia làm trạng sư tại tỉnh Vienne và đến ngày quân đội Quốc xã sang xâm lăng Áo, ông trốn sang Thuỵ Điển. Có thể như thế kia, có thể như thế nọ. William James nói: "Trời có thể tha lỗi cho ta được, nhưng bộ thần kinh của ta thì không khi nào có thể dung thứ cho ta hết".
Bác sĩ khám nghiệm thấy ông bị thương nặng ở xương sống làm hai chân ông liệt hẳn. Họ không tin như vậy. Chưa bao giờ tôi ăn lễ đó trong cảnh cô độc, cho nên năm ấy tôi thấy nó tới mà ghê.
Trước hết, con hãy tìm cảnh thượng giới và đạo chính trực của Cha, rồi Cha sẽ ban cho con hết thảy những thứ con cần". Nếu bỏ phòng của tôi ở hội Thanh niên theo Thiên Chúa Giáo mà đi chắc bị bắt và bị đem bắn liền. Hơn nữa, Người đã chỉ cho các bà cách làm tăng vẻ đẹp.
Nhưng thiệt ra làm thế, ta chẳng giúp cho tinh thần chút nào ráo". Lần thứ nhì tôi thôi miên họ, thế rồi bảo họ rằng họ yếu lắm, cho nên họ chỉ bóp 14 kí lô rưỡi thôi, nghĩa là không bằng một phần ba sức thiệt của họ. Và tôi làm quen với ông Burton S.
Hốt nhiên, tôi nghe tiếng âm nhạc. Người đó cũng mỉm cười, đứng dậy chìa tay: "À, hân hạnh được gặp ông, mời ông ngồi". Một người ở Ấn Độ, ông H.
Rồi lo lắng về y quá, bà ta gầy ốn đi vì những câu hỏi thầm: "Con ta ở đâu? Có được ở yên không? Hay là đã ra trận? Có bị thương không? Hay là chết rồi?". Đừng do dự, lo lắng hoặc đi ngược trở lại. Ai nấy đang vui, bỗng buồn bã, lẳng lặng gật đầu.
Mùa xuân năm 1938, tôi đến bán ở gần Versailles [7]. Cô tự nhẩm như vậy: "Nếu không ngủ được thì cũng cóc cần, ta có thức tới sáng cũng chẳng làm sao!" Rồi nhắm mắt lại nói "Cứ nằm thế này mà chẳng lo nghĩ gì cả, thì cũng khỏe rồi". Nhiều tai nạn dồn dập đến nỗi ông sợ gần muốn hóa điên.
Nhưng khi vết thương đã lành tôi không còn nghĩ chút xíu gì tới bàn tay cụt một ngón của tôi hết. "Người ta chỉ bày tỏ được một cách hoàn toàn những điều cảm thấu thâm tâm". Tôi đặt nhan đề là Đắc nhân tâm.
Lời đó thốt ra 399 năm trước Giê Su giáng sinh, nhưng ngày nay cái thế giới gìa cỗi, ưu tư của bọn ta cần nhớ lại lời ấy hơn bao giờ hết "Rán vui vẻ coi thường một tình thế phải tới". Đó là chuyện 5 năm trước. Chính ông Carrier đã dạy tôi bữa cơm trưa dùng với ông tại Câu lạc bộ kỹ sư ở Nữu Ước.
Số mệnh chỉ cho bạn một trái chanh còm, bạn hãy tìm cách làm thành một ly nước giải khát. Nếu phải làm lại cuộc đời, ngài có muốn làm nghề kiến trúc sư nữa không? Có nhiều người cần phải ngủ nhiều hơn kẻ khác.