Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Họ bảo cắn là anh không thể không cắn dù có thể anh kinh tởm hành động đó. Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.
Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng.
Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.
Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.
Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.
Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày. Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt.
Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn.
Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Cái đó phải tự do chứ ạ.
Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không. Hai là bạn viết cái chuyện này.