Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn.
Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm.
Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.
Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Dù chỉ là một nhân vật. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.
Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh.
Độ này, bố hay nhường. Mai đi học về phải cạo râu. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.
Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.
Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Ba năm… Ba năm thì không tính được.
Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Tôi chưa làm thế bao giờ.