Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Trước đây, bạn từng rất khỏe. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.
Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Tự dưng mẹ lại ra giá. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.
Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Rồi, tôi phải tập chứ. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ.
Và thế là đời sống lãng phí. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có.
Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.
Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân.
Không cất đấy, làm gì được nhau. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Xôi em để trong lồng bàn.
Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.