1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.
Cô gái bảo: Vô duyên. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.
Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ.
Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo.
Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt.
Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế. Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc. Chúng ta có hai cái rỗng.
Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Chưa nổi, đồng chí ạ. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.
Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo.
Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.
Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không.