Khoá chặt dĩ vãng và tương lai lại để sống trong cái phòng kín của ngày hôm nay. Phương pháp của họ không tin được. Các y sĩ ở Mayo nói rằng khi dùng kiếng hiển vi để xem xét dây thần kinh của những người chết vì đau bệnh này thì thấy những dây đó bề ngoài cũng lành mạnh như dây thần kinh của Jack Dempsey, một tay quán quân về quyền thuật.
Nói vậy là vì học chưa hiểu biết bà Osa Jonhson: Ba tháng sau bà ngồi trong một cái ghế có bánh xe diễn thuyết trước một số thính giả rất đông. Nếu phải làm lại cuộc đời, ngài có muốn làm nghề kiến trúc sư nữa không? Chúng tôi biết còn có nhiều phần may và theo luật trung bình chúng tôi rất có có hy vọng sống sót được".
Người ta rất sợ thứ đó mà cũng nhiều người thất bại về nghề đó lắm. Nói thế có phải là tôi bênh vực một thái độ vô tư lự trước tất cả những nỗi khó khăn không? Không. Brill: Một tín đồ chân thành không bao giờ mắc bệnh thần kinh".
Rồi lại mấy năm trước, miền Californie của chúng tôi phát sinh bệnh dịch trẻ con tê liệt. Thí dụ ông John Palmer. Sáng nay đẹp trời, ông nội đi dạo chơi đâu vậy?".
Đáng lẽ oán hận và thương thân trách phận như vậy, ông nên tự hỏi tại sao ông không được các người làm công cảm ơn. Đây là một sự thật lạ lùng và bi đát: Hàng triệu người không bao giờ nghĩ tới việc tiêu phí một đồng bạc mà luôn luôn phí phạm năng lực của mình một cách vô tư, y như anh lính thuỷ, khi tàu cập bến được tháo cũi xổ lồng vậy. Sách bán vẫn không được thật chạy.
Chót hết tôi đau đớn đến nỗi không muốn kéo dài đời thêm nữa. Vậy mà chú lại làm nhiều việc gấp bốn người khác. Bà viết cho tôi: "Một buổi tối, chuông điện thoại reo.
Trái lại, nó là tinh tuý của một triết lý sâu xa: "Tinh thần của ta ra sao thì đời ta như vậy". Tôi nóng tính và hay oán. Chúng ta vốn là một loài ít dùng lý trí và dễ cảm xúc.
Thời Benjamin Franklin, các tín đồ phái Quaker [12] cũng thường dùng nó ở tỉnh Philadephie. Ông là con một nhà cực nghèo. Nhưng khi chịu theo tài năng của cô - của một cô gái nhà quê, không đẹp gì, ở miền Missouri - thì cô thành một ngôi sao nổi danh nhất trên đài phát thanh ở Nữu Ước.
"Tôi bị tống tiền! Tôi vẫn không tin có thể xảy ra như vậy được. Chúng tôi biết còn có nhiều phần may và theo luật trung bình chúng tôi rất có có hy vọng sống sót được". Vậy thì muốn trị chứng lo buồn không gì bằng kiếm việc ích lợi để rồi say sưa làm việc đó".
Ba phút sau, sáu thuỷ lôi nổ chúng quanh chúng tôi như trời long đất lở và đưa chúng tôi xuống đáy biển, sâu trên 90 thước. Trong du lịch, anh luôn luôn "Chén chú chén anh". Nhưng mụ ta không cần nói đúng hay sai.