Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. Càng lớn, họ càng giống nhau như đúc, hệt như hai anh em sinh đôi, từ ngoại hình cho đến dáng điệu. Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà.
Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu
Tiếng chuông điện thoại reo vang chợt cắt đứt dòng suy nghĩ của James. - Chẳng có lý do gì mà cậu phải làm lại từ đầu cả. Những điều cậu nói có ý nghĩa làm thay đổi không chỉ cuộc đời tớ mà còn tạo ra những ảnh hưởng tốt đẹp đến nhân viên và cả gia đình của tớ.
Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Câu chuyện của Jones giúp anh học được rất nhiều điều, không chỉ từ những sai lầm của bản thân mình mà còn cả từ những sai lầm của Jones. Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút.
Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc. Và nhờ thế, sự việc đã không đến nỗi khó khăn thế này.
Bây giờ, khi đã rảnh rỗi hơn, anh muốn giúp mọi người tận hưởng những ích lợi từ việc ủy thác hiệu quả như anh! - Cậu vẫn chưa nắm hết các bí quyết của nghệ thuật ủy quyền đâu. Chỉ còn một thông tin quan trọng nữa thôi và tớ biết mình có thể nói luôn lúc này.
Họ gặp tôi vì bản thân họ đang đứng trước những mối bận tâm khác nhau: có người cảm thấy kiệt sức vì công việc, có người lại muốn tìm cách ứng phó với những nhân viên khó bảo. Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn. Josh đã ra một quyết định không chỉ ảnh hưởng đến bản thân anh ta mà còn đến uy tín của cả bộ phận.
Nó giống như chiếc đồng hồ bị hỏng. "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!". Nhân viên của James cứ luôn miệng càu nhàu và cảm thấy bản thân họ lúc nào cũng phải chịu áp lực công việc rất lớn.
- Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút.
Nét mặt Josh dần dãn ra và một nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh khi đọc xong những gì mà James đã viết trên tấm bảng. Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. Và trên hết là anh phải đánh giá đúng năng lực của từng nhân viên, tuyển dụng bổ sung nhân lực, xử lý các trường hợp buộc phải cho nghỉ việc, và làm cả những việc anh không thích chút nào - đó là kỷ luật các nhân viên của mình.