Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.
Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.
Cái chính là tự mình phải làm chủ mình. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu. Bây giờ, hãy trở lại là bạn.
Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.
Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.
Đều ngập trong nước mắt nhân gian. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai.
Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.
Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.
Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.