Nó bị ăn hiếp, nó tức, muốn trả thù, làm sao đánh cho đứa kia một "cú" nên thân để cho nó chừa tới già. Tất nhiên là chúng tôi mang ơn ông lắm và hết lòng tìm cách gởi hàng cho ông được mau chóng. Một hãng lớn nọ, chế dầu thơm phái ông James B.
Tại sao vậy? Là vì ông kêu nài, phản kháng để tỏ cái quan trọng của ông ra, khi người thay mặt cho công ty chịu nhận thấy sự quan trọng đó, thì những nỗi bất bình tưởng tượng của ông tan như mây khói hết. Cả những khi cơm khê, canh mặn, ông cũng không nên phàn nàn. Vì vậy mà gây được mỹ cảm rất dễ dàng.
Chính nhờ phương pháp làm cho người ta "gật đầu" đó, mà ông James Emerson, thủ quỹ tại một ngân hàng, làm cho ngân hàng đó khỏi mất một thân chủ. Nhưng Meade vì ngần ngừ trễ nãi đã làm ngược hẳn hiệu lệnh ông và để quân phương Nam thừa dịp mực nước xuống, qua sông mà thoát được, lỡ mất cơ hội độc nhất, vì chỉ một trận đó có thể chấm dứt cuộc Nam Bắc tương tàn. Giường chở về nhà rồi, đứa nhỏ chạy kiếm ba nó, khoe: "Ba, ba, lên coi giường của con đi, chính con đã mua đó!".
Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn. Thấy các em chơi giỡn, anh vui lắm. Elbert Hubbard, một trong những nhà viết chuyện hàng ngày đặc sắc nhất đã làm cho người ta say mê, thường bị người ta oán dữ vì những bài chỉ trích của ông, nhưng nhờ ông khéo léo cho nên thường khi kẻ thù của ông lại thành bạn thân của ông.
"A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!". Vậy muốn cho người khác theo ý mình, xin bạn nhớ quy tắc thứ hai sau này: "Phải tôn trọng ý kiến của người khác Đừng bao giờ chê ai là lầm hết". Họ chê bai đủ thứ: cái này rộng quá, cái kia ngắn quá.
Sau cùng, bà hóa điên. Cho nên hết thảy, giàu, nghèo, ăn trộm, ăn xin. Phải, bạn có lý lắm, ngàn lần có lý trong khi bạn hăng hái chứng minh đề nghị của bạn.
Nếu bạn đã chịu cái di truyền về thể chất như y, nhận được một giáo dục như y và chịu những ảnh hưởng như y, thì bây giờ bạn cũng như y, cũng đương nằm nơi y đang nằm, nghĩa là trong khám. Họ hăng hái làm việc và hết ngày, họ để lại sau họ một con số "10" kếch xù và ngạo nghễ. Lại học một cô khác.
Nếu người chồng nào cũng đỗi đãi với vợ cách đó thì đâu có nhiều vụ ly dị như vậy? Nếu họ lầm lẫn thì là một cơ hội cho họ tự cải. Bà ta diễn thuyết trong bốn mươi lăm phút, không nhớ gì tới những thắng cảnh bên u nữa.
Điều đó ai mà không biết, can chi phải nhờ tới ông. (Những hàng chữ trong dấu ngoặc đơn là cảm tưởng của tôi trong khi đọc). Vì, dù có giết được nó thì vết cắn cũng không lành ngay được".
Còn cứ nhịn đi thì được nhiều hơn cái mình muốn nữa". Bà Abbott, nếu vụng xử, ắt đã nói: "Này, mình, bài đó tệ quá. Benjamin Franklin vì dùng nó mà làm cho một kẻ thù biến thành bạn thân suốt đời của ông.