Futunaria

Chồng chết lặng đứng nhìn sếp đụ vợ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.

    Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Chúng tôi làm theo luật. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.

    Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi.

    Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.

    Giữa hiện thực và huyền ảo. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế.

    Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.

    Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình. Trơ trọi giữa phố đông. Mà lại nghĩ về con người.

    Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Tối, bạn đèo bác vào viện.

    Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa.

    Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap