Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.
Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.
Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.
Gió se sẽ mang vị mặn. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời).
Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.
Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Kể cả cái nhàm chán. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa.
Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Đời sống cần những đột biến.
Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.
Cũng là để thăm dò phản ứng. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.