Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay. Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Sau đây là một số dữ kiện. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời).
Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.
Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng.
Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng. Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.
Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Sợ không trả được? Không phải.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em. Cái giấc mơ của mình không mất.
Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ. Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường.
Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần.