Võ trang! Chiến đấu! Chỉ hai chữ ấy là đủ rồi. Ngày hôm nay tôi sẽ luyện tinh thần theo hai cách: Tôi sẽ giúp ích một người nào đó mà đừng cho ai hay. Có phải bằng cách than thân trách phận và muốn được mọi người chú ý tới, săn sóc cho không? Không.
Lúc ấy bà đã bị bệnh đau tim hơn một năm rồi. Có người nói: "Điều đó dễ lắm. Vận mạng làm sao mà thắng nổi một tâm hồn như thế? Khi đã hoàn toàn đui, ông nói: "Tôi thấy rằng tôi chịu được cảnh đui như những người khác chịu được những tai nạn của họ.
Mùa xuân năm 1871, một thành niên may mắn đọc được một câu văn ảnh hưởng sâu xa tới tương lai của chàng. Nhưng sức học quá thô thiển của ông không xứng với một địa vị khó khăn như vậy. Một bữa kia, tôi có dịp phỏng vấn tướng Smealay Butler, "ông già quạu", một nhân vật huênh hoang nhưng đặc biệt nhất của thuỷ quân lục chiến Hoa Kỳ.
Nhưng cũng tại ông tập được thói quen mỗi buổi trưa nghỉ nửa giờ tại ngay buồng giấy. Mắt tôi không rời những người phu, thấy họ khiêng những thùng chất nổ một cách hờ hững mà lạnh xương sống. Nhưng tôi cũng lại biết rằng theo luật thì hãng tôi phải chiụ trách nhiệm về hành động của người làm công.
Không có thì giờ để phí. Tôi xin nhắc bạn: Câu đó khuyên đừng "lo" tới ngày mai chứ không phải là đừng "nghĩ". Chắc là hoàn cảnh tự nó không thể làm cho ta sung sướng hay đau khổ.
Nếu chiến tranh không kết liễu ngay lúc đó thì chắc là tôi nguy rồi. Khổng Tử nói: "Một người giận luôn luôn đầy những chất độc" [23]. Ông biểu tôi: "Hễ không nói dối, không ăn cắp và bảo gì làm nấy thì ở mãi được".
Tôi được đi học, nhưng ngay tuần đầu, mỗi lần trở về nhà, la khóc khổ sở. Chẳng hạn như lần sau ta có muốn chê lòng tốt của ai trước mặt chúng ta, thì ta hãy ngừng ngay lại. Như vậy là theo thuyết định mạng rồi.
Vì ông ấy gần như luôn luôn có lý. Mỗi khi bạn bị chỉ trích một cách bất công, bạn nên nhớ điều này: Có lẽ ông già đó chẳng coi những phỉ báng ông vào đâu.
Ban này nổi tiếng khắp thế giới. Bác sĩ Foster Kennedy, nhà thần kinh học trứ danh, nói với tôi rằng khi đội binh thứ năm của Anh rút lui năm 1918, ông thấy nhiều chú lĩnh mệt tới nỗi lăn ra đất, mê man như chết. "Kẻ nào tìm sự sống trong đời mình thì sẽ mất nó; kẻ nào bỏ đời sống của mình mà theo Ta thì sẽ kiếm thấy sự sống đời đời".
Trong đó có câu này: "Một công việc khó nhọc, tự nó ít khi có thể làm ta mệt nhọc tới nỗi nghỉ ngơi hay ngủ một giấc mà không thấy khẻo lại. Nếu không, tức là đưa cổ cho người ta cứa đấy. "Đừng lo tới ngày mai vì ngày mai ta phải lo tới công việc của ngày mai.