Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Sáng được bác cho ngủ bù.
Anh dạy em, biết, quay ngay. Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.
Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng.
Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.
Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy.
Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái.
Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt.
à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ… Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.
Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề.