Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục.
Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.
Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm.
Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.
Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được.
Rồi đau và chấp nhận đau. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi.
Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.
Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Lúc đó bạn đang gập bàn.