Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn.
Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu.
Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Cớ gì mà không dám nói. Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra.
Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Tôi chả thấy thú vị gì cả. Sao lại xé sách hở con.
Giọng mẹ bắt đầu ướt. Tôi cũng không phản đối đâu. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh.
Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.
Cháu nói thế không đúng. Con mèo nằm trên nóc tivi. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Hoặc có nhưng không nhiều. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.
Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.
Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.