Chúng ta đã không tình cờ gặp nhau. Càng về gần mảnh đất, chàng càng ấn kiếm sâu hơn để tạo độ dốc. Phải biết tin vào chính mình.
Chàng có nên leo lên hay không? Cho dù chàng có phát hiện được thêm điều gì trên đó nữa thì chàng cũng chẳng còn thời gian đâu để mà thực hiện. Anh tự nhủ đó không phải là sự thật. Câu chuyện may mắn này đã đến với cậu rất tình cờ.
Sid bắt đầu leo lên các cây trong khu vực đã chọn. Chính anh đã quyết định tìm kiếm đất mới ngay cả sau khi đã nghe mọi người khẳng định rằng chưa bao giờ có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng đó. Chàng nhanh nhẹn bật dậy, bàn tay đặt lên chuôi kiếm sẵn sàng rút ra, mắt mở to nhìn xuyên qua bóng đêm.
Hay thậm chí còn tệ hơn. Còn với những ai dám tin, dám tạo ra các điều kiện của sự may mắn thì họ không tin vào những điều may rủi. - Bởi vì hắn đã lừa mi.
Không ai gặp ai, ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước. Đó mới chính là sự may mắn thật sự. Cây Bốn Lá thần kỳ chứ gì?
Tôi biết cậu đang nghĩ gì, tôi đã làm cậu buồn. - Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào? Tôi cũng đã xem xét đến việc tạo ra một sản phẩm mới nhưng chẳng có nhà đầu tư nào chịu bỏ tiền vốn ra cả.
Bà đã sống ngay từ ngày đầu tiên trong khu rừng này. Anh ta sống chán nản, cô đơn, dằn vặt trong lâu đài của mình từ đây đến cuối đời. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.
Chàng đã làm tất cả những gì cần thiết để một cây bốn lá có thể mọc lên được. Thần Ston trú ngụ trên đỉnh của Núi Mẹ, một ngọn núi cheo leo đầy những hòn đá tảng gai góc. Chàng rút thanh kiếm quý của mình cầm chặt trên tay và nghiêng người xuống bên hông ngựa, chàng để thanh kiếm nằm dọc, ấn mạnh xuống đất và tay giữ chặt chuôi kiếm.
Ta đã sống trong không rừng này hơn một trăm năm mươi năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu hỏi ngu ngốc đến thế. Mà nếu giả sử sau cùng cây bốn lá không mọc lên ở đây thì ta cũng không còn ân hận, vì ta đã làm hết sức mình, đã làm tất cả những gì có thể làm được. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, tôi đã làm cậu buồn.
Trước khi Nott kịp trả lời, anh nhận thấy áo quần Sid rách bươm, bám đầy đất và đôi giày thì lấm lem bùn đất. Bà ta là chủ của các loài cây và là cây thông thái nhất trong khu rừng này. Chúng phủ xuống con đường mà Nott đang phi ngựa về thành lẫn chỗ mụ phù thủy Morgana nham hiểm.