Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Nghĩa là không đứng trên người khác.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Con nghe lời bác nào. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.
Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác.
Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Bình thản và mệt mỏi. Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.
Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.
Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình.
Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Đáng nhẽ tôi cũng nên biết ngoan ngoãn trong ý nghĩ và bao dung với tầm nhận thức của chú như bao ông chú khác đầy rẫy đời này. Bàn tay kia cũng không phải của nàng.