Nó không chỉ giúp bạn thoát khỏi những người hay nói chuyện vớ vẩn ở văn phòng mà bạn thường gặp trong phòng họp, nó còn làm cho bạn trông có vẻ như đang vội để làm một công việc gì đó! Anh ấy trông có vẻ hơi bụi đời, giống kiểu từng trải và rất hài hước. Hãy để tôi cho bạn biết cách khám phá Mẹo nhỏ này.
Đôi lúc, điều nào nên đọc, điều nào nên nói được thể hiện rõ ràng, nhưng khi nào thì không nên? Nếu tất cả những chiếc ghế cùng cao như nhau, hãy tìm một chiếc bàn trong phòng mà bạn có thể ngồi một nửa ở cái bàn đó. Chẳng có gì đảm bảo cả, tôi càu nhàu khi rời đi.
Tôi thực sự là trợ lý của ông. Từ nay, tôi sẽ từ bỏ ý nghĩ đến cuộc họp muộn vì không biết nhiều người ở đó. Khi ở Rome, hãy nói như những người La Mã.
Tôi hồi hộp xé tan chiếc phong bì. Sau ba mươi giây nói chuyện qua loa, tôi đã tấn công ông bằng một câu hỏi thiết tha: Tôi có nên phẫu thuật đầu gối hay nên sống chung với những cơn đau? Đàn ông thường cho rằng nói to hai từ này có nghĩa là nhận tội.
Nhưng một lời thỉnh cầu thần thánh không phù hợp chút nào trong một cuộc tuyển dụng. Tồi ghi Mẹo nhỏ này dưới tiêu đề là Hiển nhiên không được chú ý. Bây giờ mọi câu cô ấy nói dường như dài gấp mười lần.
Ừ, tôi thực sự không chắc chắn lắm, ông trả lời một cách không tin tưởng. Lần sau bạn đang nói chuyện với một ai đó trên cái ghế có bánh xe, đừng đứng ở chỗ cô ấy phải ngẩng đầu lên nhìn bạn. Lẽ nào bạn không thích kể lại chuyện ư? Tương tự như vậy, bạn có hài lòng khi một ai đó quan tâm hỏi về một ngày bình thường của bạn? Hãy sử dụng cách này khi bạn là người mở đầu cuộc trò chuyện với người mới quen.
Đó được gọi là có điều kiện. Tôi biết cô ấy rất thích được thăng chức, và tôi đã làm cho cô ấy vui. Bạn định đặt tên cho anh ta là Kreskin người đoán được ý nghĩ của người khác.
Đơn giản là việc giấu sự hài hước và trao cho nhân viên một cái nhìn nghiêm khắc là đủ để cho nhân viên biết rằng anh ấy đang không hài lòng. Ngưng lại, nói thật to, rồi chạy thật nhanh. Có lẽ bạn sẽ không mời Joe đến bữa tiệc vì sợ rằng anh ta sẽ yêu cầu một vị khách khác của bạn, một bác sỹ, đặt ly rượu mác-tin xuống để kiểm tra một nốt ruồi cho anh ấy.
Một số lại rất giản dị. Ngồi lại vào chiếc bàn làm việc của mình, bà ấy nói, Tôi đã đọc sơ yếu lý lịch của bạn và rất mong được gặp bạn. Dạ, các bạn nam giỏi các môn thể thao hơn chúng cháu, và cháu không nghĩ sẽ công bằng khi chúng cháu phải chơi với các bạn ấy.
Tiffany không tham dự cuộc gặp mặt sau, và những cuộc gặp mặt sau nữa của chúng tôi. Đối với tôi, từ này nghe có vẻ giống như những chiếc móng tay trên bảng hoặc con mèo đủ màu sắc. Tôi thường băn khoăn tại sao những người đã từng yêu nhau, sống cùng nhau, thậm chí cùng sinh con đẻ cái hoặc cùng nhau tạo lập công ty cuối cùng lại chán ghét nhau.