Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ.
Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.
Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Tôi có làm gì ám muội đâu. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh.
Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người.
Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Chẳng có cái gì đập.
Về danh tiếng và giá trị. Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này.
Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ.
Đời sống họ không cần những sự kinh động. Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về. Và thế là đời sống lãng phí.