William Jennings Bryan, Tổng trưởng nội vụ, sứ đồ của hòa bình, nóng lòng đi lắm. Nó cãi: "Không phải tôi đâu. Một kẻ sát nhân không gớm máu như vậy mà còn tự khoe: "Trái tim thương người, không muốn làm hại một ai hết!".
Gió nói: "Tôi sẽ làm cho anh thấy rằng tôi mạnh hơn anh. Sau này, tôi áp dụng một cách lịch sự hơn, đối đãi với họ có lễ độ hơn. Phải đặt vào chỗ đó một người cương quyết, gang thép mới được.
Trong lịch sử ít thấy những đại tướng có can đảm và đại lượng để tự nhận lỗi như vậy. Xét lại sự kiện, là một phương pháp khoa học. Bữa đó, tôi đã mất hết điềm tĩnh, xin ông thứ lỗi cho".
Hỏi còn có phần thưởng nào quý hơn nữa không?". Tại sao quả quyết tranh biện với ông ấy? Đừng gây với ai hết". "Hồi trước, mỗi lần ông ấy ra tỉnh tôi thường mời ông dùng bữa trưa với tôi.
Nhưng các em cũng biết: đốt lửa ở đây nguy hiểm lắm. Ông Young chỉ bảo, đề nghị, tuyệt nhiên không truyền lệnh. Chúng tôi xin ông giúp chúng tôi để tránh những bất tiện đáng tiếc do tình thế đó mà ra.
Nhưng vì mới vài ngày nay, tôi đã đi thăm hết các mỏ ở phương Nam, trò chuyện với các người thay mặt anh em, thăm viếng gia đình anh em, hỏi han vợ con của anh em. Bạn hoài nghi ư? Càng tốt! Tôi yêu những người hoài nghi. Nó không tin ở giá trị của nó và sợ người ta chế giễu tới nỗi phải đợi trời tối như mực rồi mới dám lén lút đem bản thảo bỏ vào thùng thư.
Cuối bữa, đích thân anh dâng khách một món tráng miệng thiệt ngon. Cô này lấy lòng tôi, có lẽ quá khen tôi một chút, nhưng tôi thích như vậy. Xin bạn nhớ kỹ rằng trên địa cầu này ai cũng có tính đó hết.
Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái đó. Như vậy lợi hơn nhiều". Dậy từ 3 giờ sáng, quét tiệm và nai lưng ra làm 14 giờ một ngày.
Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua. Không thể có lời nào nhân từ hơn để xét bà nữa. Tại sao cứ luôn luôn nói tới cái mà chúng ta muốn? Thực là vô ích, ngây thơ và vô lý.
Có rất ít những cuộc hôn nhân nhờ may rủi mà được hạnh phúc. Những giờ sống bên cạnh bà vợ đứng tuổi đó là những giờ êm đềm nhất trong đời ông. " esope, nô lệ Hi Lạp, viết những ngụ ngôn bất hủ sáu trăm năm trước Thiên Chúa giáng sinh.