Này, lấy cho chú mấy chai bia. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Hạn chế ra ngoài nữa.
Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Thằng em ngồi bên phải tôi.
Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Có thể tột cùng tuyệt vọng (31.
Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.
Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Cần quái gì sự thật và lí do. Rồi đến nằm bên nàng.
Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Này, lấy cho chú mấy chai bia.
Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác.
Chúng là những kiệt tác. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.
Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ.