Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).
Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.
Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Mọi thứ đều không mới.
Và ta bị ức chế liên tục. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào.
Những thứ đáng ghét nhất. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Có lí do cũng không khóc.
Thứ mà tôi hay bẻ bai. Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.
Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Lúc tôi khóc, mẹ khóc.