Cho dù là so sánh với ai thì cuộc sống của bạn cũng sẻ chẳng thay đổi gì mấy, nhưng khi đó cảm nhận và khát vọng của bạn sẽ rất khác. Nhưng chị nó làm giám đốc ngân hàng đấy". Trong bất kỳ tình huống nào, chúng ta cũng chỉ có thể kiểm soát được một phần của sự việc mà thôi.
Bạn có thể đi thăm những người bị nạn có hoàn cảnh khó khăn không quen biết hay những em bé bất hạnh trong trường khuyết tật… Làm như vậy một cách thực lòng không chỉ là giúp đỡ người khác, mà còn giúp cho chính bạn - như người xưa từng nói "khi cho đi - nghĩa là chúng ta đang nhận lại". Còn gia đình thì bực tức với cả hai cô. Đôi khi có những mục tiêu thoạt đầu có vẻ mâu thuẫn nhưng sau cùng, chính bạn sẽ cảm nhận mục tiêu nào là quan trọng, ý nghĩa nhất để từ đó điều chỉnh các mục tiêu còn lại cho thích hợp.
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta xử lý những nỗi buồn, thất vọng và bất hoà của mình như thể đang đẩy tảng đá của Sisyphus vậy. Bạn đừng bao giờ tin rằng một người thật sự hạnh phúc một khi học có thể quên tất cả những gì đã từng gắn bó, nuôi dưỡng để tạo nên chính con người họ. Hãy chọn cách nhìn nào giúp bạn cảm thấy hài lòng hơn.
Còn nến thất bại do tình cờ hay ngay cả sau khi bạn đã cố gắng hết sức? Chẳng lẽ bạn lại để cho ảnh hưởng của mây đen che phủ tất cả những điều khác? Đó là một sai lầm lớn. Bên cạnh, bạn cũng nên thử làm những công việc khác mà bạn cảm thấy có thể làm được và hãy mạnh dạn nhờ giúp đỡ mỗi khi gặp khó khăn.
Trong một số nghiên cứu về lòng tự trọng: các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng: Những người cảm thấy hạnh phúc với chính mình biết chấp nhận thất bại vàthanh minh nó, xem đó như là một sự cố rủi ro và không phản ánh điều gì vè khả năng của họ cả. hãy nhắm mắt lại và tự nhủ - "hết ngày rồi, đóng cả và đi nghỉ thôi", hãy để bộ não của mình tạm ngưng hoạt động trong khoảng khắc, giấc ngủ sẽ đến với bạn thật nhẹ nhàng. Với lòng nhiệt tình, kinh nghiệm và vốn sống của mình, ông được các đồng nghiệp quý mến, các học trò kính trọng.
Sự cố chấp, chỉ trích thái quá thường xuyên trong những mối quan hệ làm tăng sự căng thẳng và làm giảm đi hạnh phúc của cuộc sống. Những người xung quanh nhìn thấy cảnh đó đều phải quay mặt đi. Chúng ta cứ đẩy, đẩy và đẩy mà chẳng bao giờ để ý rằng làm như thế sẽ chẳng giải quyết được chuyện gì cả… vì chính bản thân nó đã như vậy rồi.
Một chiều thứ bảy, hai người đàn ông - là hàng xóm của nhau trong những căn nhà cũ kỹ có cùng kích thước - đều đang ở sân sau nhà mình. Adam đều biết câu trả lời. Chúng ta đều biết câu ngạn ngữ: "cuộc hành trình ngàn dặm nào cũng chỉ bắt đầu bằng một bước chân".
Trong khi đó mọi người lại nói rằng ông ta chỉ thiếu đúng hai yếu tố đó. Rồi bạn sẽ thấy tinh thần ấy được phản chiếu cho chính bạn. Người thợ máy và bác sĩ, giáo viên và anh đầu bếp, người quản gia và ông thị trưởng có lẽ không thể có cùng chung một sở thích, nhưng tất cả họ đều có thể ngồi chung với nhau bàn luận về những diễn biến trong các trận bóng có đội Indiana tham dự.
Mối quan hệ giữa anh và vợ, trách nhiệm làm cha, sự tận tâm với sự nghiệp chính trị - là những điều anh đề cập đến. Thời gian trôi qua, khi các con lớn lên và sống xa nhà, Herb cũng đành bỏ mặc, chẳng bao giờ ghé thăm chúng bởi anh đã từ chối các phương tiện di chuyển chạy bằng động cơ. Xem ti vi quá nhiều có thể làm tăng sự khao khát hiểu biết của chúng ta lên gấp ba lần.
Đó chỉ là phương tiện chứ không phải là mục đích của cuộc đời bạn. Giá mà mình có đủ thông minh để thấy trước những việc này. Chúng ta nhận ra hạnh phúc không hề đơn giản.