Futunaria

Dâng vợ cho khách hàng để bán được hàng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ. Không không cần gì cần ai nữa.

    Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc.

    Nhưng thấy cũng hay hay. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.

    Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân.

    Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo.

    Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả.

    Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống.

    Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.

    Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.

    Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap