Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào. Còn lại, nó mới là hư vô. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.
Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết.
Họ ngắm nhau hồi lâu. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Rồi, tôi phải tập chứ. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Hoặc biết nhưng không rõ.
Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?.
Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. Kể cả cái nhàm chán.
Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.
Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên.
Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng.
Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại. Bởi bạn là người sòng phẳng. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.