Về sau có bị ác quả thì cam chịu chớ lúc ấy phản đối vẫn phản đối để gọi là giữ thể diện. Biết bao nhiêu cây bút có thẩm quyền đã ca tụng tình cao cả nầy. Nhà giáo dục, nếu ý thức nhiệm vụ của mình, nên chụp lấy lòng say sưa tốt đẹp nầy về tương lai của bạn trai để gieo cho họ tinh thần trách nhiệm.
Đọc văn hóa sử thế giới, nhất là những ngành văn học, chánh trị, khoa học, nghệ thuật, tôn giáo, thấy bao giờ nam giới cũng dẫn đầu. Những bạn trai nầy ít sử dụng lý trí và đức tự chủ lắm. Nhiều đ àn bà già giặn, khôn ngoan lấy lại tình yêu khi đã mất chồng nhờ kiên nhẫn dẫn dụ chồng vừa bằng tình âu yếm vừa bằng lẽ phải là điều ăn khớp với tinh thần của chồng.
Sống êm đềm trong tay mẹ hiền, bên bóng cha, giữa sự nuông chiều của anh chị, bà con. Duy có điều khi chưa trấn tĩnh được tâm hồn, bạn trai có thể thả hồn theo những mơ mộng kiểu René, của Chateaubriand mà làm cho con người nội tâm yếu đuối. Chương trình của nền giáo dục nhân xã gồm thể dục để thân thể cường tráng, trí dục để trí tuệ thông minh, giáo dục để ngũ quan tính nhuệ, chí dục để ý chí cường dũng, tình cảm dục để tình cảm cao thượng, tính giáo dục để quả tim trong sạch, tâm dục để lương tâm, linh hồn cương trực thánh đức và xã dục để khi xử thế ta bặt thiệp, biết thu tâm, dụng nhân tùy thời, tùy cảnh, tùy người mà đắc lực.
Không phải tôi phủ nhận ý chí bạn gái hoàn toàn đâu. Bạn trai giỡn rần rật với bạn gái cho là văn minh. Hầu hết Người giao các thánh tâm đồ, sau giao cho giáo phẩm.
Họ làm thinh không có nghĩa là lòng họ chai đá. Con nhớ không con! Thì ra vạn vật tốt đẹp huyền bí quá. Chắc bạn thấy nhiều trường hợp đa thê hơn là trường hợp đa phu.
Của cải rồi cũng sẽ bỏ ta, thưa bạn. Cha mặc nhiên hay minh nhiên chỉ xin mẹ cho biết rõ lý do, chỗ đi. Họ đem uế ảnh rọi vào đó là họ bôi lọ thánh nhan của người.
Mà đáng kiếp: có nhiều nữ sinh ngu si, say ánh lửa như con thiêu thân mà ra thân bạc mệnh. Nhưng phải khôn ngoan: bạn trai nên nhớ ai cũng phải qua mùa bích mộng ấy. Đôi khi trong đời sống gia đình, người bạn trai muốn sống một mình một cõi.
Thác nước biết lợi dụng có thể giúp phát điện. hai ông trong quyển tự thú của mình viết cách thời gian nhau hằng bao thế kỷ mà sự việc na ná giống nhau. Nhưng sớm muộn nó cũng đi nốt nhịp điệu của bản đàn mà nó phải đánh để mục đích của Thượng đế được thực hiện.
Kiếp sống vì đó bị thất bại. Họ dè dặt cũng có hồ nghi cũng có. Sự lo nghĩ nầy không phải là sự lo xa của tuổi lão thành mà những ý nghĩ mơ mộng pha trộn niềm hy vọng mênh mông.
Mà rồi lại non kinh nghiệm, không dám. Phải đặt vấn đề chánh danh ở thời đại nầy. Còn cách chung đ àn ông tham ván bán thuyền nếu không bị những kết quả sinh lý trói buộc có thể dễ dàng quăng neo về bến cũ.