Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Không chung chung như những nhà mị dân. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế.
Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Con người luôn biết sáng tạo.
Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi. Bảo keo xịt tóc miễn phí. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.
Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Nháy: Chiều đi đá bóng.
Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui.
Để tránh những hận thù. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.
Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.
À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Bởi bạn là người sòng phẳng. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.