Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.
Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại.
Hôm qua tao nóng quá. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Và thế là đời sống lãng phí.
Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà.
Khóc cho vài năm tích tụ. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.
Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ. Chúng tôi vào thang máy và đi lên. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.
Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Chẳng ai thua thiệt cả.
Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố. Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.
Xin lỗi nhé, buồn ơi. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác.