Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi.
Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. Lại còn hăng nữa chứ.
Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả. Và thích được dẫn đi hơn. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy.
Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Một cái gì đó kinh điển. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.
Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.
Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.
Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.