Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính.
Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.
Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này.
Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Bắt đầu nghe những tiếng động khác.
Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn.
Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Để đỡ tình cờ lặp lại.
Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào? Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn.
Người lớn thì thật xa lạ. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.