Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Tôi chốt trong, không thưa. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.
Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi.
Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn.
Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau.
Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở.
Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau.
Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do.
Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ.
Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.