Đó là nửa còn lại của thành phố IBM, khoảng hơn 400 mẫu. Anh bạn vẫn tỉnh bơ và đưa tay nhấn vào một cái nút nhỏ. Ông gọi đó là chủ nghĩa quân bình.
Vì vậy, định đề phải xuất hiện như thể không phải của ông vậy. Nhưng cũng chính tạp chí uy tín này phải nhận rằng IBM đã nhanh chóng sản xuất máy tính của chính công ty và tiếp thị bằng lực lượng dịch vụ và bán hàng thiện chiến, nhiệt tình. Logo CTRCo đã trở thành cái chậu bé nhỏ hoặc là một cái lồng chật chội và loằng ngoằng.
ENIAC là một Computer. Nơi này sẽ làm thay đổi cuộc đời Thomas Watson. Năm 1915 ông đã bắt đầu nói về chữ think tự do của ông, thấy cái gì đúng, có lợi, dựa trên cơ sở chung là con người thì ông làm màkhông sợ bất cứ áp lực nào, kể cả dư luận báo chí.
Rút cuộc, người được chọn lại là nhân vật mà không ai bên ngoài ban tuyển chọn nghĩ đến. Thật ra, thành tựu vĩ đại của Watson, cống hiến cho kho tàng kiến thức quản trị doanh nghiệp và quản trị nói chung, lại không nằm ở chỗ duy lý trí đó. Đó là khu nhà vườn nằm ở một vùng đất trũng với núi đồi lô nhô vây quanh.
Chúng ta tìm hiểu về người đã tạo ra doanh nghiệp xuất sắc này. Stanford là tạo ra hệ thống công nghệ thông tin cho mạng lưới toàn cầu của IBM, dựa vào đó IBM có thể triển khai nền văn hóa và các giá trị của nó. Đó là một thứ đạo lý giúp con người tự chống lại thói lười biếng trong lao động.
Truyền tải động lực về tổ chức vinh quang cho mỗi thành viên IBM là mục tiêu tối cao, trong đầu tư vào con người, của Watson. cải tiến những thẻ đục lỗ làm cho nó nhỏ hơn, dễ sử dụng hơn, hữu ích hơn. Năm 1993, IBM khổng lồ thua lỗ 15 tỉ đôla.
Jorma Ollila của Nokia, dù với triết lý vì con người, cũng đã buộc phải cắt giảm hàng chục ngàn chỗ làm, để giảm chi phí, để cấp cứu Nokia thua lỗ, trước khi đưa tên tuổi này lên vị trí số một thế giới Sau này, Tom nói với con gái Lucinda rằng: Ông nội của con đã cho cha một cơ hội. việc ở IBM cùng Dick, Jane, Helen và mẹ Jeanette túc trực bên cạnh ông.
Cái tên đó cho thấy rằng các máy móc của chúng tôi là những công cụ hỗ trợ cho việc kinh doanh ở cả quy mô lớn lẫn nhỏ, từ bộ phận kế toán của các hãng xe lửa đến những giao dịch thông thường của các cửa hàng bán lẻ. Ngày gia nhập công ty này, ông nhận thấy các bữa ăn trưa được phục vụ rượu bia. Những gì được thấy ngày nay là một ngôi nhà mà Watsoncho xây lại khi ông đã lớn tuổi và đầy uy quyền.
Có điều là Watson chưa đưa IBM trở thành tập đoàn đa quốc gia như chữ I (international) trong cái tên mà ông đặt cho nó. Các cạnh tranh nội bộ bị mất mục tiêu và tự biến mất. Và nó nhất quán với luận điểm con người của ông.
Có thể thấy gì qua sự kiện này? Nhiều đánh giá cho rằng Watson kiêu ngạo và thiếu phán đoán về thị trường chứng khoán trước những biến động 000 hợp đồng trong ba năm cuối của thập niên 1990. Watson diễn giải về quan sát chủ động, có mục tiêu.