Muốn cải thiện một người, bạn cứ ra vẻ tin người đó có đức tính này đức tính nọ đi. Nhưng tôi ngừng lại và quay lại nói: "Tôi khen thầy. "Mình tranh biện và cãi lẽ, có thể làm cho người khác ngượng được, nhưng thắng như vậy có ích gì đâu, vì không khi nào làm cho người ta thành thật đồng ý với mình hết".
Nhưng nắng giọi làm lở sơn, nên chính tay tôi phải sơn lại. Tôi bày tỏ lời yêu cầu tôi. "Tôi có thể lầm được.
Bức thư sửa chữa như sau này, tuy chưa được hoàn toàn, nhưng so với bức trên cũng tấn tới nhiều rồi. Đừng giễu sự lầm lẫn, sự ngu muội, sự giận dữ của họ. Ông phân phát hết thảy những của cải của ông và thề sống trong cảnh nghèo.
Tuổi anh gấp đôi tuổi nó. Khi ông Parsons về, ông ấy nói để xét lại lời ông yêu cầu và sẽ cho hay kết quả ra sao. Rồi chúng tôi thành đôi bạn tri kỷ, kể lể tâm sự với nhau.
Một người học trò của tôi Albert B. Bốn tháng, mỗi tháng 55 mỹ kim! Cả mùa hè thì họ mướn để ở, rồi bây giờ, bắt đầu mùa đông, bỗng nhiên họ bỏ đi! Ông Farrell giận lắm. Cũng có một người kỵ hiến binh đi coi rừng nhưng y không làm tròn phận sự, cho nên những đám cháy vẫn tiếp tục.
Đây là dịp thực hành những quy tắc tôi đã học được. Khuyến khích họ nói về họ. Tôi đề nghị với ông như vầy.
kể lại: "Lúc đó, trong phòng im lặng như tờ, không khí lạnh ngắt như băng. Một buổi tối, tôi được tiếp Maurice Chevalier, danh ca của thế giới. Cho tôi biết số hàng đã bán như vậy tổng cộng bao nhiêu tiền: con số ông cho càng đúng càng hay.
Ông đã mất ăn hoa hồng hàng ngàn mỹ kim rồi mới hiểu được chân lý đó. Mỗi lần sắp ra sân khấu, ông tự nói: "Ta mang ơn những người tới đây coi ta diễn trò. Họ chỉ muốn có một căn phố nhỏ, một máy lạnh, rồi dong xe hơi, đi chơi phiếm.
Hồi nhỏ tôi cũng như các em, cũng thích đốt lửa trong rừng lắm. "Đừng gây với ai hết". Sau bữa cơm, ông Eastman dắt khách đi xem ghế.
Có biết bao việc nên làm, hơi đâu bắt kẻ chung quanh ta phải nghe ta kể lể những đức tính, những thành công của ta. Đừng giễu sự lầm lẫn, sự ngu muội, sự giận dữ của họ. Bữa đó, tôi đã mất hết điềm tĩnh, xin ông thứ lỗi cho".