Những tật căn bản là láo xược, gian tham, thô lỗ, tục tằn, mê ăn, hỗn ẩu và dâm ô. Họ đứng khoanh tay nhìn bè bạn chơi. Thế mà nhiều bạn gái vẫn giỡn với ái tình.
Cho họ biết giá trị tâm hồn con người không có gì sánh được. Đừng ai nói họ kiêu căng. Người ta trở thành tồi tàn, suy nhược hồi nào không hay.
Giọng điệu cùng lời nói của họ ví ra hằng loạt thiếu suy nghĩ, chọn lọc nên lắm lúc lạt như bả mía. Có thứ hạng mất dạy đó. Tuy nhiên có một số nô lệ trang sức, không thua bạn gái.
Người ta than tiếc nhiều nhà đạo diễn ngày nay lạm dụngtính hiếu kỳ, hiếu sắc, ham vui của khán giả, trong đó có bạn trai, một cách trắng trợn quá. Những hình ảnh ấy được cung cấp bởi trí tưởng tượng, bởi những câu chuyện, xi nê, tuồng kịch, sách báo khiêu dâm. Trong giới bạn trai, có lắm kẻ kết bạn thân nhau chỉ vì điểm ưa thích tán tỉnh bạn gái, bàn các éo le của ái tình.
Ngài truyền lệnh cho hai ông bà nhân tổ chung sống, tương trợ và sanh miêu duệ hậu thế. Tính giao là một điểm thi hành trong chương trình của trời đất đối vớ nhân loại. Đó là gốc rễ bụng ghen của bạn trai.
Chỉ có ý chí được trui luyện mới biết ăn chịu. Họ kỳ dị cách tự nhiên. Ngó mặt họ thì biết: ta thấy họ mất tự nhiên.
Tuổi xuân trước sức lôi cuốn điên dại của các tà thuyết y như một chiếc lá non ở giữa cơn lốc. Một tình yêu như vậy sẽ tạo cho bạn một ngày mai đầy mắc cỡ, hối tiếc sau khi đã làm bạn mất giờ, mất của, có khi mất tiếng tốt nữa. Lúc mất tình yêu hay bị phản bội, bạn trai ghen bồng bột lắm.
Trừ tính chất ác độc cách tỷ mỷ thì tính ghen của bạn trai bằng hay hơn của bạn gái chớ nhất định không thua. Họ nghe tâm hồn họ trống rỗng như sa mạc, ước muốn cái gì cao cả. Khốc hại nữa là nó làm cho bạn trai tác ác mà vẫn ngoan cố.
Thần thoại như vầy:Prométhée ăn trộm lửa của Olympe. Hồi lúc làm hiệu trưởng một trung học đường nọ tôi bắt được nhiều bức thư nữ sinh gởi cho bạn trai, thứ bạn trai có bao nhiêu là tình nhân. Muốn chương trình tình yêu của mình được tiếp hành, tạo hóa truyền thống ái tình trong tâm hồn con người.
Trong người đàn ông. Ngày xưa Khuất Nguyên chán đời cho là chỉ một mình tỉnh, thiên hạ đều say, đời đục cả, một mình ông trong. Họ tìm những chiếc băng ở những nơi bóng mát, một gocù vườn thanh vắng nào đó để ngồi không.