Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi.
Cái nồi inox đen sì. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.
Tiếp theo thì còn tùy. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.
Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm. Cậu em hướng dẫn tận tình. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm.
Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Thất vọng, tụt giá rồi. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.
Xung quanh là người. Bạn không muốn cãi lại. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả.
Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Và còn nhiều lí do khác. Của một thân xác đặc.
Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.