Sở dĩ ông có lối văn vô cùng hấp dẫn ấy - từ trước chúng ta chưa được đọc một tác giả nào bàn về tâm lý mà vui như ông - có lẽ nhờ hoàn cảnh tạo nên. Nhưng nào đã hết chuyện. Từ trước tới nay ta vẫn ao ước đi du lịch thế giới trước khi chết.
Nhưng bây giờ tôi còm dám chắc trả lời được những câu hỏi đó không? Không. Mấy năm trước, anh Harlan A. Dưới đây là bài thứ hai.
Rồi thì ông gặp một chuyện rủi, tai hại đến nỗi giết ông được. Và khi tới tuổi trưởng thành lại nói: "Ước gì tôi lập gia đình rồi ở riêng". Tôi sưu tầm để biết Thánh kinh đã viết ra sao và bắt đầu nghi ngờ nhiều lời dạy trong đó, cùng những lý thuyết hẹp hòi của các thầy giảng ở nhà quê.
Qua cơn thất vọng, ông quyết học 16 giờ một ngày và làm một ly nước ngon bằng quả chanh mà định mệnh đã đưa lại. Chắc bạn tự nhủ: Nhưng chuyện đó có chi lạ lùng đâu? Nếu gặp hai đứa trẻ mồ côi đêm Giáng sinh, thì ta cũng thương chúng được; nếu ở Trân Châu nảng, ta cũng vui vẻ làm như Margaret Taylor Yates rồi. Bởi vì bạn sinh vào một thế giới thần tiên, có những vẻ đẹp thiên hình, vạn trạng, vậy mà bạn cũng như bao người khác, đã mù quáng không trông thấy, đã bỏ phí không tận hưởng.
Mồ hôi toát ra lạnh và nhờn. Thử hỏi tại sao ý muốn "trả đũa" lại có hại cho bạn? Theo tờ tạp chí Life thì ý muốn đó có thể làm sức khoẻ bạn phải vĩnh viễn suy nhược. Bệnh đau tim là tên sát nhân số một ở Mỹ.
Nghĩa là thời bình cứ 1. Tôi nhận định những nét đặc biệt của tôi. Nhưng có một khán giả tại đó nhận thấy chị có tài.
"Những người u uất thường muốn tự tử và việc cần nhất của y sỹ là tránh cho họ cái lý do để tự tử. Có lẽ hàng ngàn linh hồn bị đọa đày, đương rên siết trong nhà thương điên đã không mắc bệnh, nếu họ đừng nhất định chiến chiến đấu một mình với đời mà biết sớm quay về cầu nguyện Thượng Đế. Và khi chúng ta chế định hành đồng thì chúng ta có thể chế định tư tưởng một cách gián tiếp được".
Y có mang ơn ông không? Có, nhưng không lâu. Kaltenborn, bình phẩm viên của đĐài phát thanh Nữu Ước. Chứng cơ là bức thư của ông đầy những lỗi vậy".
Xin bạn nhớ điều này: Khi phải tiêu tiền, tức là bạn kinh doanh cho chính bản thân vậy. Nếu không, sẽ hối hận suốt đời. Phần đông đều dơ tay.
Như thế trong hai mươi mốt ngày. Mới rồi tôi gặp một thương gia ở Texas, đang ngùn ngụt lòng uất hận. Rồi một đêm sau, bỗng dưng tôi mở cuốn "Quẳng gánh lo đi và vui sống" mà người ta đã phát cho tôi trong khi theo lớp giảng của ông Carnegie về thuật nói trước công chúng.