Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.
Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt.
Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này.
Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.
Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc. Họ sẽ luôn phải cúi đầu.
Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Tình yêu bao giờ cũng mới. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn.
Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết.
Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Hoặc về sau mới lí giải được. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật.
Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.