Khi bạn phải nhớ một người nào đó, cách hiệu quả là bạn tìm ra một đặc điểm tiêu biểu của người đó; một đặc điểm đặc biệt, khác thường mà khi gặp lần sau chúng ta có thể nhận ra ngay. Thứ nhất, chiếc ví đang nóng bỏng trong tay bạn. Như vậy, bạn có thể bổ sung các chữ cái có cách phát âm giống với chữ cái gốc.
“Cello” se gợi cho chúng ta nhớ đến Chelnov và “van” gợi đến Ivan. Tôi không muốn nói thêm về những điều họ quan tâm… nhưng chắc chắn không phải là quần áo. Để nhớ được các sự kiện lịch sử, bạn chỉ cần làm giống như thế.
Các nghiên cứu cho thấy rằng góc độ tốt nhất để quan sát người khác là lệch 20-30 độ - không trực tiếp, không nhìn nghiêng mà là một nơi nào đó ở giữa để giúp chúng ta có thể nhìn rõ mặt người theo ba chiều. Chúng ta sẽ liên kết “quả dưa hấu” với “cây nến”. Khi bạn hiểu rõ cách thức thực hiện thì nó sẽ trở nên đơn giản như những việc khác.
Hãy lắng nghe âm thanh rùng mình của chiếc máy khoan đang khoan lỗ trong răng của bạn. Thực tế này đã chứng minh rõ hơn cho giả thuyết của bài báo. Hay chúng ta đã thất bại trong việc tìm kiếm thông tin sau khi đã lưu chúng (“Ta đã lưu nó vào tập tin nào nhỉ?”).
Tôi phải nói về sự cần thiết phát triển một thái độ tích cực hướng tới người khác mà chúng ta muốn nhớ tới. Hãy tưởng tượng một người đàn ông đang đứng trong nhà tắm của bạn. Hãy làm bất cứ cách nào mà bạn muốn để có thể nhớ mọi thứ dễ dàng hơn, nhưng hãy đảm bảo là sự thay đổi đó không khiến bạn cảm thấy lúng túng.
Tuy vậy, với kinh nghiệm của một người đào tạo về trí nhớ, tôi cho rằng kỹ thuật này không phải là thích hợp với tất cả mọi người. Ông đã nói tên cho cháu và cháu nhớ thôi. Trái lại, chúng ta có một trí tưởng tượng phong phú phát triển tới mức độ tận dụng mọi giác quan có thể.
Nếu bạn bè chúng ta học ôn năm ngày trước khi thi thì hẳn đó là khoảng thời gian cần để học (nếu không thì chúng ta đang bị tụt lại phía sau, và đó chính là nguyên nhân gây hoang mang). Nó trở thành công cụ vô cùng quan trọng. Tôi đặt tên cho những khoảng thời gian đó là Thời gian Đỏ và Thời gian Xanh vì chúng cũng tương tự như lái xe trên đường có đèn giao thông.
Nếu đa số người châu u thời Trung cổ cho rằng Trái đất phẳng thì chắc chắn là nó phẳng. Tôi nhớ đến vợ tôi, cô ấy luôn trêu đùa về “trí nhớ phi thường” của tôi mỗi lần tôi quên vứt rác. Nó cũng giống như “phép thuật ghi nhớ” vậy.
Tôi ghét phải thừa nhận điều này, nhưng đối với tôi để nhớ con số của một trăm chữ số không phải một việc khó khăn. Vật dụng thứ hai là Bồn tắm – Indian (người Ấn Độ) – Indirect Taxes (Thuế gián thu). Người Roman coi trí nhớ là một tài sản vô cùng quan trọng.
Thậm chí tôi đã chuẩn bị xong trước khi kỳ thi diễn ra. Thật ngại vì mình đã vay cô ấy cách đây hai tháng. Bây giờ chúng ta thực hiện hai bước: Lấy từ vô nghĩa “acro” và biến nó thành một từ hay hình ảnh có nghĩa.