Làm được như vậy, thì người trong bốn bể sẽ là bạn của ta. Đàn bà đã chẳng cho đàn ông biết tất cả những bí mật của mình ư? Chẳng chỉ cho đàn ông biết cách dẫn dụ mình sao? Cho nên khi thấy đàn ông thích quạu quọ, gây lộn, để rồi phải chịu cảnh cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt, cửa nhà tan hoang, hơn là chịu nghe lời năn nỉ của mình mà chiều chuộng mình một chút, đối đãi với mình cho mình vui lòng một chút, thì đàn bà tức tối vô cùng, và hết sức tức tối thì đến thất vọng!". Vậy bạn muốn người ta oán tới chết, thì hãy dùng những lời chỉ trích cay độc.
"Cách hay hơn hết để thắng một cuộc tranh biện là tránh hẳn nó đi". Kể lại những chuyện đó, ông hoan hỉ vô cùng. Do đó mà có lòng ái quốc - và có chiến tranh!
Tôi biến thành một người mới, sung sướng, có lòng từ thiện và được mọi người thương. Bạn nên ráng hiểu họ. Mùa này ai cũng trốn cảnh nhà quê, dễ gì cho người khác mướn được?
Chú hiến binh đó chỉ là một người như những người khác; muốn tỏ cho người ta thấy sự quan trọng của mình. Chàng liều mượn hai ngàn rưỡi mỹ kim rồi đi về miền Đông. Đó là sở trường của anh.
Có phải để nói: "Xin ông đừng cho in tấm hình đó nữa, tôi không thích nó" không"?. Khí giới đó chắc chắn có hiệu quả hơn hết cũng như nọc rắn hổ vậy, không ai thoát khỏi chết. Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó.
Vậy bạn tặng họ những thứ đó đi. Bà không kể gì tới mệnh lệnh của ông nữa, bà sồng sộc xông vào văn phòng của ông trong khi ông bề bộn việc nước; trong lúc ông bàn kín việc quốc gia đại sự, bà cũng vào cho kỳ được mới nghe. Ông này cũng không ra ngoài lệ đó.
"Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận. Phương pháp đó không mới mẻ gì. Bạn muốn kêu món gì thì kêu, ăn xong rồi, bạn tính tiền lấy, rồi khi ra, đem lại quỹ trả.
Rồi bà dắt ông R, đi thăm các phòng, chỉ cho coi từng bảo vật bà đã góp nhặt được trong những cuộc du lịch và đã nâng niu suốt một đời. Và cứ mỗi ngày mỗi tiến như vậy. Cái tài nhớ được và kính trọng tên bạn, và tên những người cộng sự của ông, là một trong những bí quyết đã làm cho ông nổi danh; ông tự phụ rằng nhớ được tên họ một số đông thợ của ông, và khoe rằng ông còn đích thân chỉ huy xí nghiệp của ông ngày nào, thì không có những vụ làm reo khuấy rối sự yên ổn và cần mẫn trong các xưởng ông ngày đó.
Đó là lời chửi thậm tệ nhất của họ. Chơi như vậy mà còn thú gì nữa!. Thì ông phải im liền.
Xin bạn nhớ kỹ điều đó. Ngồi bên trái tôi là ông Grammond, bạn cũ của tôi; ông này đã nhiều năm nghiên cứu Shakespeare. "Đối với một quân vô lại, muốn cho được việc, chỉ có mỗi một cách là tỏ vẻ tin cậy nó, đãi nó như một công dân lương thiện và đáng trọng, cứ nhận ngay rằng nó trung thực, đứng đắn.