Nó chỉ cần thay đổi công việc, chứ không cần nghĩ, trừ những lúc ngủ. Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được. Kiên tâm thì không khi nào thất bại.
Thành một anh chàng rởm là một điều rất dễ mà cũng rất tai hại. Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá. Họ ngồi xe máy phóng qua các miền trong xứ văn chương với mỗi mục đích là đi tìm cảm xúc mới.
Mặc dầu vậy, ông ta vẫn nhất định coi những giờ làm việc từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều là khoảng thời gian chính trong ngày, còn 10 giờ trước và 6 giờ sau khoảng đó là phụ, chỉ như một đoạn mở và một đoạn kết vậy thôi. Nhưng có nhiều mức độ. Mỗi người và trường hợp mỗi người đều riêng biệt.
Sau cùng, khi lựa công việc đầu để làm trong giờ rưỡi buổi tối bạn chỉ nên theo sở thích va xu hướng của bạn thôi. Bạn có thể học những điều căn bản để hiểu âm nhạc. Tập thể dục sáng và chiều, chỉ mười phút thôi, mà bạn thấy sức khỏe tăng lên suốt ngày, tới vẻ mặt của bạn cũng thay đổi hẳn nữa.
Nhưng việc không dễ đâu ban nhé. Thế này thì khó chịu thật. Phải học tập một cái gì đó lâu dài.
Chắc chắn là như thế sẽ có lợi. Bạn cho điều đó là tự nhiên phải không? Vậy thì tại sao bạn lại ngạc nhiên khi tôi bảo rằng mỗi ngày trung bình bỏ ra một giờ luyên trí, sẽ làm cho óc bạn hoạt động hăng hái lên luôn luôn? Chắc chắn nó sẽ bảo bạn rằng anh bếp đã vô ý, mà dẫu anh có lỗi đi nữa thì quạu với anh cũng chẳng ích lợi gì, chỉ thêm mất thể diện cho bạn vì người ngoài nhìn vào thấy bạn như thằng điên mà rốt cục món bò tái cũng chẳng ngon hơn được chút nào.
Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc. Và cũng không có hình phạt. Nếu bạn nghĩ rằng có thể bỏ ra bảy giờ rưỡi mỗi tuần để gắng sức một cách đều đều và nghiêm trang mà vẫn giữ được lối sống cũ thì bạn làm đấy.
Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta. Bạn đừng tưởng tượng rằng tuần sau, nước sẽ ấm hơn đâu. Đáng lẽ tôi chỉ cho bạn thì xin bạn chỉ lại cho tôi.
Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa. Kiên tâm thì không khi nào thất bại. Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn.
Nhưng tôi nhấn mạnh rằng văn chương không bao gồm hết khu vực hiểu biết của loài người. Nó chỉ cần thay đổi công việc, chứ không cần nghĩ, trừ những lúc ngủ. Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.