Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Hãy bắt tôi, nếu có thể.
Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Bố mẹ con cũng buồn. Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.
Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy.
Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi.
Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.
Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Nó cùng tham gia giải với bạn.
Những cái tát của cát. Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Mực thước và tự nhiên.