Futunaria

Em nữ sinh cho chủ nợ địt để trừ nợ cho mẹ

  • #1
  • #2
  • #3
  • À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.

    Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.

    Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi.

    Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.

    Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Chúng là những bước chân của suy nghĩ.

    Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.

    Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.

    Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực.

    Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.

    Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap