Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói.
Ông chưa bao giờ cho tôi biết là dự án này rất khắt khe về thời gian và ông cũng không yêu cầu cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai.
Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Thế nhưng khi báo cáo kết quả, tớ suýt đánh rơi cái gạt tàn thuốc khi nghe cô ấy báo cáo về những điều đã cam kết nhưng lại không nằm trong thẩm quyền của mình, đồng thời còn tự ý liên hệ với những người hoàn toàn không nên đặt mối quan hệ.
Từng bước một, họ đi sâu vào từng phần của dự án và làm rõ những thắc mắc của James. - Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa. Đã có rất nhiều lời than phiền của các đồng nghiệp cũng như của cấp trên, chủ yếu là về sự bận bịu thường xuyên và về tính khí cáu bẳn của James.
Chẳng lẽ điều này đúng như vậy sao? Chẳng lẽ sau biết bao nỗ lực dặn dò thật rõ ràng, cụ thể khi giao việc cho nhân viên, anh lại thất bại bởi chi tiết quan trọng này? Trong chốc lát, anh thoáng cảm thấy khó chịu với chính mình nhưng rồi lại nhanh chóng cảm thấy thoải mái hơn. - Khoan đã, - Jones vừa nói vừa giơ tay ra chặn lại. Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui.
Jones bước tới chiếc tủ lạnh nhỏ nơi góc phòng và mang ra cho James một chai La Vie ướp lạnh: Họ là một đôi khắng khít trong học tập lẫn khi chơi thể thao. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được.
Và James sung sướng ngắm nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của vợ trong vòng tay mình. Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. - Cậu hãy ngồi xuống đi.
Thật tuyệt vời, đã lâu lắm rồi bọn nhóc mới lại có dịp gặp nhau, chúng sẽ tha hồ mà nghịch ngợm! Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua. Trước nay James vẫn quan niệm giống bố anh rằng nếu muốn mọi việc được như ý thì tốt hơn cả là nên tự mình làm lấy mọi việc.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn. Thật là hơn cả những gì anh mong đợi! Anh đã bận rộn đến nỗi không chú ý đến sự quan sát của sếp.
Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau: Chỉ còn một thông tin quan trọng nữa thôi và tớ biết mình có thể nói luôn lúc này. Tiếng chuông điện thoại reo vang chợt cắt đứt dòng suy nghĩ của James.