Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.
Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Thôi nhé, cất ngay đi.
Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu. Ngồi nghe giảng và chép bài.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy.
Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. Yêu say đắm là chơi. Mẹ chị cũng đã từng như vậy.
Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Có thể phơi phới niềm tin.
Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Lát sau, thằng em đi vào.
Bây giờ đến tiết mục bể sục. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Chẳng cần gì nữa cả.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn.