Chúng chính là hạt giống của Cây Bốn Lá thần kỳ, mỗi hạt rơi xuống là. Bàn tay ông đang chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid: May mắn chỉ đến với mình Sid vì chàng là người duy nhất trong khu rừng đã tạo ra những điều kiện để chúng nảy nở.
Cuốn sách đã tạo nên một làn sóng tư duy mới trong việc tìm kiếm may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Tôi không hề nghĩ rằng đó là một câu chuyện vô bổ. Max suy nghĩ về những gì Jim vừa nói.
Đó là câu trả lời cho câu hỏi của ngươi. Giọng hát của chúng sẽ giúp hút bớt nước trong hồ vào ban đêm. Sid bắt đầu leo lên ngọn núi cao sừng sững trước mặt.
May mắn sẽ đến với bạn - chắc chắn - và không chỉ một lần. Chàng biết ngay đó là chính là Sequoia. Còn những cây bốn lá may mắn tôi nhờ ông chuyển đến những con người từng bất hạnh, khổ đau nhất trong vương quốc này, những người biết quên mình cho hạnh phúc của người khác.
Mụ ta giờ đã hết cười nổi. Tuy nhiên cuộc hành trình đến khu rừng Mê Hoặc hãy còn khá dài, và vì giờ Nott đã ở đây nên anh quyết định sẽ bám trụ đến cùng. Điều này cũng không có gì là lạ.
Không khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó. Chưa bao giờ có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này cả, thậm chí chỉ là một cây ba lá cũng không. Ta đang cố nhớ lại đây.
Một không khí im lặng bao trùm cả khu vườn, không ai nói với ai lời nào. Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng. Cơ thể bà được tạo thành bởi một làn nước trong vắt mà ta có thể nhìn xuyên thấu qua được.
Sao ngươi lại còn có thể trông mong một cây bốn lá nào mọc được trên những hòn đá này nhỉ? Chắc là ngươi mất trí rồi. - Thế ngài có biết tôi có thể tìm được đất mới ở nơi nào không? Nhưng khu vườn không còn như trước đây nữa: nó đã được lát đầy gạch.
trong vườn hoa của lâu đài của Merlin. "Cây Bốn Lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất. Ngươi không thấy rằng tất cả lượng nước mà ta phân phối cho khu rừng Mê Hoặc là do ngấm qua lòng đất hay sao? Nước của ta không chảy thành sông hay suối, nó ngấm từ bờ hồ tới mọi ngóc ngách trong khu rừng Mê Hoặc.
Đang dò dẫm trong bóng đêm, bỗng anh cảm thấy con ngựa đen của mình dẫm chân lên một chỗ đất mềm, ẩm ướt, và trên cao các nhánh cây đã được chặt quang đãng. Ven hai bên thành hồ mọc đầy những bông hoa ly trắng và đỏ tỏa ra một mùi hương thơm ngát. Anh lúc nào cũng muốn mọi chuyện dễ dàng thuận lợi.