Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Bạn còn nhớ những lời nói đầu tiên của tôi trên radio không? Những lời chân thật cởi mở ấy giúp tôi vượt qua Nỗi sợ cái micro một cách dễ dàng. Thêm nữa cũng nhờ một chút hài hước.
Nếu chưa thành đạt trong xã hội, bạn có thể thay đổi điều này bằng cách hãy làm cho mình ăn nói giỏi hơn. Ngay từ sáng sớm tôi đã véo tai bên trái, đập tai bên phải, tự nói với mình: Ráng tỉnh táo! Ráng tỉnh táo!. Thật là khó khăn và rắc rối.
Và thực sự Cuomo đã làm cho tất cả mọi người bất ngờ. Nhưng thật ra đó cũng không phải là một bài diễn văn. Trước khi bắt đầu bài nói của mình, hãy điều chỉnh micro cho phù hợp với bạn nhất.
Sinatra đã đưa ra một cái nhìn mới về một nội dung cũ. Nhưng mục đích của tôi là cố gắng tạo nên một không khí sôi động, xóa đi sự mệt mỏi và nhàm chán. Họ là những con người đặc biệt và có ý tưởng cũng rất đặc biệt.
Nhưng nếu đã ngồi yên vị ở đó rồi thì hãy nhớ lời khuyên này của tôi: Càng ít lời càng tốt. Anh được đề nghị hát một trong những ca khúc cổ điển của Irving Berlin, bản Remember?. Người có giọng nói truyền cảm thì dễ thu hút và tạo cảm tình ngay từ những phút đầu gặp gỡ.
Một người New York có cái nhún vai bình tĩnh trước nhiều mối nguy hiểm trong cuộc sống. Họ không thể chờ thêm được nữa. Vì sao như vậy? đối với một người kém cỏi, nhút nhát thì một cuộc phỏng vấn có thể là một nỗi đáng sợ.
Lúc bấy giờ tôi bắt đầu thấy hoảng hơn cả Dick. Tôi luôn nhìn người đối diện đang trò chuyện một cách thật tự nhiên để thể hiện sự quan tâm đến họ. Bạn có thể rút ra co mình một kinh nghiệm giao tiếp qua cử chỉ một cách tự nhiên nhất.
Nhưng trong chương trình trò chuyện này thì anh cảm thấy rất tự nhiên và thoải mái. Tất nhiên, sẽ có những điều không nên đề cập tới, thì đừng nói ra. Tên của tôi là Larry King, rất hân hạnh được làm quen với cô!
Để rồi bạn phải giải thích dài dòng cho người ta hiểu. Vậy thì tại sao tôi không được hỏi tổng thống những câu như thế? Những gì mà khán giả của tôi thắc mắc: Tôi sẽ hỏi. Tôi nghĩ nên kể cho anh nghe câu chuyện này.
Giống như ánh sáng một con đom đóm khác với một tia chớp vậy. Không phải bao giờ chúng ta cũng may mắn. Một khi bạn đã giới thiệu rình rang như vậy, đâu ai còn bất ngờ nếu chuyện của bạn quả thật rất vui? Trái lại, nếu nó bình thường thì tất cả mọi người đều thất vọng!