Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.
Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.
Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.
Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ.
Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Ông ta đốt vì chúng bổ ích.
Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Cái bệnh thơ nó loạn lắm.
Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Và vì thế, nó mạnh hơn.
Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.
Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.
Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ.